συνβαλεῖν
<< συμβάλλουσα
συνβαλεῖν

συνβαλεῖν (synbalein) — 1 Occurrence

Luke 14:31 V-ANA
BIB: ἑτέρῳ βασιλεῖ συνβαλεῖν εἰς πόλεμον
NAS: when he sets out to meet another
KJV: king, going to make war against
INT: with another king to engage in war


Strong's Greek 4820
6 Occurrences


συμβάλλουσα — 1 Occ.
συνβαλεῖν — 1 Occ.
συνεβάλετο — 1 Occ.
συνέβαλλεν — 1 Occ.
συνέβαλλον — 2 Occ.

συλλυπούμενος — 1 Occ.
συμβαίνειν — 1 Occ.
συμβαίνοντος — 1 Occ.
συμβάντων — 1 Occ.
συμβέβηκεν — 1 Occ.
συμβεβηκότι — 1 Occ.
συμβεβηκότων — 1 Occ.
συνέβαινεν — 1 Occ.
συνέβη — 1 Occ.
συμβάλλουσα — 1 Occ.
συνεβάλετο — 1 Occ.
συνέβαλλεν — 1 Occ.
συνέβαλλον — 2 Occ.
συμβασιλεύσωμεν — 1 Occ.
συμβασιλεύσομεν — 1 Occ.
συμβιβάσει — 1 Occ.
συμβιβασθέντες — 1 Occ.
συμβιβάζων — 1 Occ.
συμβιβαζόμενον — 2 Occ.
συμβιβάζοντες — 1 Occ.


<< συμβάλλουσα
συνβαλεῖν

Englishman's Greek Concordance