miq·qa·yin
<< qê·nî
miq·qa·yin

miq·qa·yin — 1 Occurrence

Judges 4:11
BIB: הַקֵּינִי֙ נִפְרָ֣ד מִקַּ֔יִן מִבְּנֵ֥י חֹבָ֖ב
KJV: had severed himself from the Kenites, and pitched
INT: the Kenite had separated the Kenite the sons of Hobab


Strong's Hebrew 7017
13 Occurrences


haq·qê·nî — 9 Occ.
haq·qî·nîm — 1 Occ.
qê·nî — 2 Occ.
miq·qa·yin — 1 Occ.

haq·qî·nāh — 1 Occ.
haq·qî·nō·wṯ — 1 Occ.
qî·nāh — 11 Occ.
qi·nîm — 1 Occ.
lə·qî·nāh — 2 Occ.
wə·qō·wn·nū·hā — 1 Occ.
wə·qî·nāh — 1 Occ.
haq·qê·nî — 9 Occ.
haq·qî·nîm — 1 Occ.
qê·nî — 2 Occ.
qê·nān — 6 Occ.
baq·qa·yiṣ — 4 Occ.
haq·qā·yiṣ — 1 Occ.
qa·yiṣ — 8 Occ.
qê·ṣêḵ — 2 Occ.
wā·qa·yiṣ — 1 Occ.
ḇaq·qa·yiṣ — 1 Occ.
wə·haq·qa·yiṣ — 1 Occ.
wə·qa·yiṣ — 2 Occ.
haq·qî·ṣō·w·nāh — 4 Occ.
<< qê·nî
miq·qa·yin

Englishman's Hebrew Concordance